Ngôi sao World Cup 2018

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội

Xuân Hoàng, Theo Trí Thức Trẻ 11:49 06/06/2018

Marcelo cùng đội tuyển Brazil tham dự World Cup 2018 và đem theo những ký ức không bao giờ quên về ông nội của mình, người đã dẫn đường cho anh bước vào sự nghiệp cầu thủ đầy huy hoàng.

"Mùa hè năm đó, World Cup 1994 đã diễn ra ở Mỹ. Ở Brazil, ngay trước khi World Cup bắt đầu, mọi người trong khu phố đều đi ra ngoài đường phố và vẽ tranh tường", Marcelo bắt đầu câu chuyện.

"Tất cả mọi thứ được bao phủ trong màu xanh lá cây, màu xanh lam và màu vàng - các đường phố, hàng rào, các bức tường, khuôn mặt của người dân. Đây là một ký ức đặc biệt cho mọi đứa trẻ ở Brazil. Tôi đã đọc câu chuyện của Ronaldo vào ngày hôm trước, anh ấy nói về việc anh đã ra ngoài đường như thế nào trước World Cup 1982 và giúp vẽ một bức tranh tường về Zico".

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 1.

"Khi tôi 6 tuổi, bạn bè và tôi vẽ khuôn mặt của Zico trên đường phố. Ông ấy là anh hùng của chúng tôi. Đó là một ký ức thực sự gắn bó trong trái tim tôi.

"Tôi không nhớ nhiều về việc xem Brazil giành chiến thắng trong trận chung kết. Nhưng tôi có một trí nhớ rất rõ ràng về bức ảnh cụ thể này trên trang đầu của tờ báo địa phương. Đội tuyển quốc gia vừa bay về nhà, Romario chui ra ngoài cửa sổ trước buồng lái máy bay, vẫy một lá cờ lớn của Brazil, giống như anh ta vừa chinh phục thế giới cho chúng tôi.

"Tôi nhớ đã nhìn thấy bức ảnh đó và cảm giác như trái tim tôi sẽ nổ tung với niềm tự hào. Tôi nghĩ, Chúa ơi, tôi cần phải làm điều đó một ngày nào đó."

"Tất nhiên, đây là một giấc mơ vô lý vì nhiều lý do. Trước hết, có 200 triệu người ở Brazil, và tất cả họ đều muốn trở thành cầu thủ bóng đá (ngay cả những người già). Thứ hai, tôi chưa từng là một cầu thủ bóng đá thực sự. Tôi chỉ chơi futsal 5 người một đội. Và khi đi thi đấu thì thực sự là khó khăn bởi xăng ở Brazil, đặc biệt là khi tôi còn là một đứa trẻ, rất, rất tốn kém."

"May mắn thay, ông nội tôi sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho tôi. Ông là người quan trọng nhất trong câu chuyện của tôi.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 2.

Ông đã từng đưa tôi đi đá futsal trong chiếc xe Volkswagen Variant cũ này. Tôi nghĩ nó sản xuất từ năm 1969. Nhưng khi tôi bắt đầu du đấu rất nhiều với đội của mình khi khoảng 8 hoặc 9 tuổi, chúng tôi phải trả mọi thứ, vì vậy ông tôi đã làm quyết định đã thay đổi cuộc đời tôi.

Ông bán chiếc xe của mình và dùng để trả tiền vé xe buýt của chúng tôi. Làm một sự hy sinh như thế, có lẽ bạn nghĩ rằng ông cảm thấy như một người tử vì đạo.

Trong mắt ông, tôi chưa bao giờ phạm sai lầm. Ông trở về nhà khi xem các trận đấu của tôi và nói với cha tôi: "Anh phải đến xem thằng Marcelo! Những gì nó đã làm ngày hôm nay? Ôi chúa ơi. Nó là phép màu. Đáng kinh ngạc!".

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 3.

Nhưng cha tôi hầu như không bao giờ xem tôi chơi bóng vì ông luôn phải làm việc. Cha tôi có thể nghĩ ông tôi bị điên. Phần hài hước nhất là khi tôi chơi dở ẹc và chúng tôi đã thua. Ông chỉ nhún vai và nói ‘Ehh, Thế cũng được."

Ông khiến tôi cảm thấy mình là Ronaldo khi tôi 9 tuổi. Tôi thề với Chúa, tôi bước vào nhà ưỡn ngực mà nói, tôi là một cầu thủ bóng đá.

"Rồi một ngày khi tôi 12 tuổi, ông tôi xuất hiện sau trận đấu lái chiếc Volkswagen Beetle màu cam này. Ông bảo ‘Vào đi, chúng ta lái xe về nhà’. Tôi thích thú hỏi ‘Chuyện gì vậy? Ông lấy cái xe đó ở đâu?’. Ông nói ‘Jogo do Bicho’.

Ở Rio, chúng tôi có thứ gọi đó là xổ số động vật. Nó có thể không phải là 100% hợp pháp, nhưng đó là trò chơi của người dân. Bạn chọn một số liên kết với một con vật, như một con đà điểu hoặc một con gà trống hay bất cứ thứ gì. Ông tôi trúng nhưng tôi không biết bao nhiêu tiền, và ông đã dùng nó để mua chiếc Beetle.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 4.

Thật không thể tin được. Chúng tôi lái xe khắp mọi nơi trong chiếc xe đó. Nhưng khi tôi 15 tuổi, tôi được mời đi chơi bóng đá 11 người với đội bóng trẻ của Fluminense. Vấn đề là trại huấn luyện ở Xerém, cách nhà tôi gần 2 tiếng đồng hồ, chúng tôi sẽ không thể trả tiền xăng để đến đó mỗi ngày. 

Vì vậy, tôi quyết định ở lại đó trong ký túc xá. Tôi đã ở Xerém một mình, cách xa gia đình tôi. Ông nội của tôi lái xe đón vào tối thứ Bảy để tôi có thể dành ngày Chủ nhật cho gia đình ở Rio và sau đó ông đưa tôi trở lại.

Sau một thời gian đi lại từ Rio đến Xerém, tôi đã kiệt sức. Tôi cảm thấy như một nô lệ cho bóng đá. Tôi thấy tất cả bạn bè của tôi trở về nhà đi đến bãi biển và tận hưởng cuộc sống, còn tất cả những gì tôi làm là luyện tập.

Một ngày nọ, ông tôi đến đón tôi và nói với ông ‘Cháu thôi rồi. Cháu đang rời bỏ để về nhà’. Ông bảo ‘Không, không, không. Cháu đừng làm điều đó. Từ bỏ những gì chúng ta đã chiến đấu ư?’.

Tôi nói ‘Cháu chỉ là một cầu thủ dự bị. Cháu đang lãng phí tuổi trẻ của mình. Cháu đã thôi’. Đến đây ông bắt đầu khóc. Ông nói ‘Marcelo, hãy bình tĩnh đi. Cháu không thể bỏ lúc này. Ông phải nhìn thấy cháu chơi ở Maracana một ngày nào đó’.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 5.

Điều đó thực sự đánh vào trái tim tôi. Tôi bảo ông ‘Được rồi, cháu sẽ chơi một tuần nữa’. Cuối cùng, tôi đã từ bỏ ý định đó.

Hai năm sau, với ông nội của tôi trên khán đài, tôi bước ra sân ở Maracana với đội một của Fluminense. Ông biết điều đó. Ông đã đánh cược với tôi ngay từ ngày đầu tiên.

Khi tôi 18 tuổi, một số đội ở châu Âu bắt đầu để mắt. Tôi nghe nói rằng CSKA Moscow muốn tôi và cả Sevilla. Vào thời điểm đó, Sevilla đang bay cao, họ có rất nhiều người Brazil, nên tôi nghĩ, điều đó có thể rất tuyệt.

Rồi một ngày, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người đại diện. Anh ta nói ‘Cậu có muốn đến Real Madrid không?’. Tôi nói, ‘Uhhh. Dĩ nhiên, dĩ nhiên’.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 6.

Một vài tuần sau, chúng tôi đang chơi ở Porto Alegre thì Real Madrid gửi một người đến gặp tôi tại khách sạn. Tôi đi xuống hành lang và quý ông này tự giới thiệu mình. Nhưng anh ta không đeo phù hiệu Real. Anh ta không đưa cho tôi một tấm thẻ hay bất cứ thứ gì.

Vì vậy, tôi đã thực sự tự hỏi rằng điều này có thật không? Tôi sắp được đưa lên máy bay đến Siberia hay gì đó sao? Hai ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi nói rằng Real muốn tôi đến Bernabeu để kiểm tra y tế. Lúc ấy tôi vẫn suy nghĩ, đây có thực sự là hợp pháp không?

Khi tôi 16 tuổi, tôi thậm chí không biết có một Champions League nào. Tôi nhớ chính xác khoảnh khắc đó - tôi đang ngồi trong phòng đội bóng ở Xerém, một số người đang xem một trận đấu trên TV. Đó là Porto và Monaco. Nhưng trận đấu thực sự trông khác. Vào ban đêm, dưới tất cả các đèn sáng, với tất cả người hâm mộ. Và sân cỏ rất đẹp…, nó thật tuyệt vời. Ở giải đấu Brazil, ít nhất vào thời điểm đó, ánh sáng không quá sáng. Cỏ không xanh lắm.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 7.

Trận đấu này có vẻ như nó đang được phát sóng từ một hành tinh khác mà tôi không biết. Lúc đó tôi đã hỏi ‘Này, giải đấu này là cái quái gì vậy?’. Bạn tôi nói ‘Champions League’. Tôi nói ‘Vô địch cái gì?’. Cậu ấy giải thích, đó là trận chung kết Champions League.

Ở Brazil, Champions League chỉ được xem trên các kênh trả tiền. Hầu hết những người như tôi không đủ điều kiện để xem giải đấu.

Sau đó, như tôi đã nói, tôi đang trên một chiếc máy bay đến Madrid.

Đã 10 năm kể từ ngày tôi xem TV ở Xerém và nhìn thấy ánh sáng, cỏ xanh và nói ‘Giải đấu này là cái quái gì vậy?’. Mười năm sau, tôi đang cầm chiếc cúp Décima - Cúp châu Âu lần thứ 10 trong lịch sử của Real.

Marcelo và câu chuyện đẫm nước mắt về ông nội - Ảnh 8.

Vài tháng sau trận chung kết, ông tôi qua đời ở Rio. Tôi rất tự hào rằng ông đã sống để thấy tôi nâng cúp vô địch Champions League. Vì ông mà tôi đã đạt đến thành công đó.

Nhưng tôi còn có một nhiệm vụ khác. Tại World Cup 2018, Selecao sẽ trở lại. Với HLV Tite, tôi thực sự tin rằng chúng tôi có thể giơ cao lá cờ Brazil như những gì mà Romario đã làm năm xưa.".

Những pha bóng ngẫu hứng của Marcelo

Chia sẻ

Bình luận

Tin mới trong ngày
Bấm để xem thêm

Bảng xếp hạng

Đội bóng BT BB Hiệu số Điểm
Đội bóng BT BB Hiệu số Điểm

BT: Bàn thắng | BB: Bàn bại